Hãy thả lỏng tâm hồn

Cảm nhận tất cả nhịp đập của thế giới

Tìm cho bản thân sự tĩnh lặng

Mọi điều rối ren rồi cũng dễ dàng tháo gỡ

Kẻ khôn ngoan đi tìm thơ ngây

Đó là sự thấu triệt để hưởng thụ cuộc đời

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019

Nếu anh còn trẻ - Hoàng Cầm

Nếu anh còn trẻ - Hoàng Cầm

Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Những buổi chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh


Nhưng thuyền em buộc bờ sông hận
Anh chẳng quay về bến trúc thương
Năm tháng em ca trong ánh nguyệt
Bao giờ em hết nợ Tầm Dương?


Nếu có ngày mai anh trở gót
Quay về thăm lại bến thu xa
Thì đôi mái tóc không xanh nữa
Mây trắng đêm vàng sẽ thướt tha




Tình cầm ( phổ nhạc : Phạm Duy)

Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Rồi những chiều vàng phơ phất lại
Anh đàn, em hát níu xuân xanh

Nhưng thuyền em buộc bên sông hận
Anh chẳng quay về với trúc tơ
Ngày tháng Tỳ Bà vương ánh nguyệt
Mộng héo bên song vẫn đợi chờ

Có mây bàng bạc gây thương nhớ
Có ánh trăng vàng soi giấc mơ
Có anh ngồi lặng so phím cũ
Mong chờ em hát khúc xuân xưa

Nếu có ngày nào em quay gót
Lui về thăm lại bến thu xa
Thì đôi mái tóc không xanh nữa
Mây bạc, trăng vàng vẫn thướt tha...

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2019

Trên đời có 4 cái ngu "làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu"

1. "Làm mai": chắc ai cũng biết rồi nhưng vì sao lai ngu? Nếu mà 2 người được làm mai sống với nhau hạnh phúc thì không sao còn nếu có chuyện gì họ cũng lấy người làm mai ra mà chửi?  --> Cái ngu thứ nhất.

2. "Lãnh nợ": trả nợ dùm hay vay tiền dùm...nói chung là giúp đỡ về tiền bạc cho người khác hoặc 1 vấn đề nào đó đại loại như là "không ăn ốc mà phải đi đổ vỏ". Vay cho người ta tiền, người ta nhận tiền thì quỵt luôn, bản thân tự dưng mang nợ phải trả cho người khác, nên ai có ý lãnh nợ dùm là quá ngu. --> Cái ngu thứ hai.

3. "Gác cu": Đây là một trong những thú vui đồng ruộng của Việt Nam. Người mê “gác cu” (canh bẫy chim cu, đánh cu, sập cu, trập cu, được cu, v.v.) tốn công, tốn của, tốn thì giờ lo cho con chim mồi của mình. Xem tướng chim cho kỹ, nhất là hàng cườm trên cổ để bảo đảm có tiếng gáy dài, xa cho sạch mày lúa để không làm hư cổ họng chim làm hại tiếng gáy. Cóng nước phải sạch trong. Thường xuyên, phải “gù” với chim để luyện giọng, giữ nhịp hai, nhịp ba thật tốt, dễ thắng chim trời. Giang sơn của con chim mồi là chiếc lồng bẫy nhỏ, chỉ lớn hơn hai bàn tay khum lại, vừa đủ cho con chim mồi xoay trở, bước tới bước lui vài bước, được cài lá cọ chung quanh, chừa trống chút phần trên có gắn cái lẫy cò và mảnh lưới. Tùy rằng được chủ chăm nuôi “hơn con mọn” đã vài ba năm, nhưng nếu vì lý do nào đó, chim “sổ lồng”, là bay vù một mạch cho đến khi mất dấu mà không hề “ngoảnh lại”. Trước cái tính vô ơn, bạc nghĩa của chim cu khiến người nuôi bị mang tiếng là ngu vì nuôi mất công còn để nó sổng mất. -->Cái ngu thứ ba.



4. "Cầm chầu": là người thủ vai đánh cái trống khen/chê khi phường hát chèo/hát bội đến diễn. Việc này thuở xưa chỉ khi làng nào vào đám mới gọi phường hát đến diễn. Họ được trả công tuỳ theo tài hát. Người cầm chầu khen nhiều thì làng phải chi nhiều. Khen ít thì lại bị phường hát trách là keo kiệt làm tổn hại đến danh dự của làng. Vì vậy mà khó mà làm vừa lòng mọi người, kiểu gì cũng bị 1 trong 2 bên chửi. --> Cái ngu thứ tư.

Suy ra, thì "4 cái ngu" trên đời là khuyên người tránh can thiệp vào chuyện tình duyên, chớ lao vào cảnh nợ nần, không theo đuổi việc viễn vông và đừng lãnh cái chân phải khen chê hoặc so sánh người khác.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019

Nghề nghiệp xưa: Ngư, Tiều, Canh, Mục, Sĩ, Nông, Công, Thương, Công, Hầu, Khanh, Tướng

Về ngành nghề, theo quan niệm xưa, có 4 thứ hạng, gọi là tứ dân: sĩ, nông, công, thương, ngư, tiều, canh, mục.

Ngư là nghề đánh cá
Tiều là nghề đốn củi
Canh là nghề làm ruộng
Mục là nghề chăn nuôi.
Ngày nay, chúng ta gọi là ngư nghiệp, lâm nghiệp, nông nghiệp (gồm cả trồng trọt và chăn nuôi).

Sĩ: trí thức
Nông: nông dân
Công : công nhân
Thương: thương nhân, buôn bán

Về quyền lực gồm có: Công, Hầu, Khanh, Tướng là các tước phương đông. Còn với quí tộc thời phong kiến ở châu Âu là Công, Hầu, Bá, Tử, Nam theo cấp độ từ cao xuống thấp dần. Các tầng lớp trên không có tầng lớp sư sãi vì sư sãi không được lấy vợ.

Ở Việt Nam, Công - Hầu - Khanh -Tướng - Ngư - Tiều - Canh - Mục - Sĩ - Nông - Công  - Thương chính là mười hai tầng lớp xã hội Phong Kiến thời xưa, được ví von đó là "mười hai bến nước" mà người con gái tuổi cập kê sắp được bố mẹ gả chồng sẽ về một trong các bến nước đó, trong được nhờ đục phải chịu.





Những câu phú về lẽ sống đời thường

Bần cư trung thị vô nhân vấn
Phú tại sơn lâm hữu khách tầm

Hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt
Tri nhân tri diện bất tri tâm

"Vẽ cọp chỉ vẽ da khó vẽ xương
 Biết người biết mặt không biết lòng "


Nhất tự thiên kim: Một chữ đáng giá nghìn vàng.


Trang Tử có câu:
Quân tử chi giao đạm nhược thủy
Tiểu nhân chi giao cam nhược lễ.
Quân tử đạm dĩ thân.
Tiểu nhân cam dĩ tuyệt

(Tình cảm giao hảo của người quân tử nhạt như nước lã,
Tình cảm giao hảo của kẻ tiểu nhân ngọt ngào như rượu ngọt
Hàm ý tình cảm người quân tử tuy nhạt nhẽo nhưng lâu dài thân thiết,
Tình cảm của kẻ tiểu nhân tuy ngọt ngào nhưng dễ đoạn tuyệt.

Quân tử kết giao nhạt như nước
Tiểu nhân kết giao ngọt rượu nồng